Nếu cuộc đời chỉ là một hành trình vô nghĩa - Marcus Geduld

Không phải là tôi có ý tự tử hay sao cả.

Tôi chỉ nghĩ rồi cuối cùng ai trong chúng ta cũng sẽ chết, nhưng ta cố gắng làm thỏa mãn cuộc sống với những thứ như hôn nhân, con cái,..tất cả những thứ này đều là vô nghĩa. Chúng ta lấp đầy cuộc sống với những lễ nghi như làm việc, vui chơi, âm nhạc,..Người tu hành thường cảm thấy hoàn toàn ổn khi không có những điều trên. Tại sao chúng ta không từ bỏ tất cả những điều này và ra đi một cách thanh thản?

Tại sao làm điều gì đó thì tốt hơn là không làm gì? Nếu cả hai đều giống nhau tại sao không từ bỏ?

Ý nghĩa của việc thức dậy, đi làm, về ngủ, và lặp lại vòng tuần hoàn ấy là gì?

(Từ một người đang còn đi học)

---------

Đây là một bí mật: có 4 kiểu người trên thế giới

1. Những người ngay từ lúc nhỏ đã biết chính xác họ muốn làm gì và vẫn tiếp tục làm việc đó cho đến khi họ 50 hay 60 tuổi. Bạn tôi - Meggin là một ví dụ. Ở trường tiểu học, cô ấy đã bắt đầu viết. Trong trường trung học, cô ấy viết được rất nhiều tiểu thuyết. Bây giờ cô ấy là tác giả của cuốn sách bán chạy nhất "The Pricess Diaries". Điều này thật đáng kinnh ngạc bởi nó cực kỳ hiếm. Chỉ có một phần trăm người giống cô ấy. Bạn không giống cô ấy. Tôi cũng vậy. Hãy quên nó đi.

2. Những người này mà ngay lúc nhỏ nghĩ rằng họ biết muốn làm gì. Họ thường có những bất ngờ lớn ở độ tuổi 40, nhận ra rằng họ không thật có hứng thú với những gì họ gắn bó.Nhiều người dường như có hướng đi mà bạn gặp thì ở trong nhóm này. Hiện tại, bạn đang lạc lối. Sau này, họ sẽ trải qua những thứ bạn đang phải trải qua, nhưng nó sẽ phức tạp hơn nhiều vì họ sẽ có chồng, vợ, con và những khoản tiền thế chấp. Vì vậy nghe có vẻ điên rồ, nhưng bạn còn may mắn.

3.Những người không quan tâm đến những mục tiêu lớn. Họ biết cách tuân theo luật (ví dụ như làm bài tập về nhà, ôn thi, làm theo những yêu cầu của ông chủ).

4. Những người giống bạn – đang bị lạc lối.

Hầu hết những người trẻ đều nằm trong nhóm cuối cùng này. Một số người che giấu tốt hơn những người khác. Một số người thậm chí còn giấu cả bản thân mình. Những người bạn của bạn có tự tin và có định hướng hơn bạn không? Không đâu. Hầu hết họ đang giả vờ như vậy hoặc không nội tâm bằng bạn mà thôi. Trò chuyện với họ trong 20 năm và họ sẽ nói cho bạn biết họ đã hoảng sợ và bối rối như thế nào hồi họ học đại học. Vậy, điều đầu tiên ta nên nhận ra là cảm giác lạc lõng là một phần của tuổi 20.

Thành thật mà nói, nó là phần của tuổi 40, nhưng chúng ta, những người không gặp khủng hoảng tuổi trung niên, có xu hướng nắm bắt nó. Tôi thích bị lạc, vì nó làm tôi bất ngờ. Tôi thích cuộc sống tấn công tôi hơn là tôi tấn công nó. Bất cứ điều gì đều có thể xảy ra!

Khi tôi lần đầu đạo diễn một vở kịch, tôi đã rất sợ vì tôi không biết tôi đang làm gì. Mục tiêu của tôi là nghĩ ra một kế hoạch để tôi có thể có thêm chút tự tin. Tôi mất 20 năm để hiểu ra rằng chuyện thú vị chính là chuyện mình chẳng biết mình đang làm gì. Phần thú vị của việc đạo diễn là làm đến đâu tính đến đó. Vậy nên bây giờ tôi cũng chỉ đang lạc giống như ngày xưa thôi. Nhưng khi bạn bị lạc, bạn có thể xem mình là một đứa trẻ sợ hãi, một mình trong khu rừng, hoặc là một nhà thám hiểm dũng cảm, cởi mở để trải nghiệm.

Chúng ta có thể chia nhỏ những người bị lạc thành hai nhóm:

1. Những người thật sự bị lạc. Họ thật sự không có niềm đam mê nào. Cảm xúc của họ bị chai sạn. Nhóm này có thể bị trầm cảm lâm sàng. Nếu bạn thuộc nhóm này, tôi khuyên bạn nên nhanh chóng tìm sự cứu chữa chuyên nghiệp. Có nhiều cách chữa trị cho bệnh trầm cảm. Một số phương pháp liên quan đến thuốc và một số liên quan đến liệu pháp tâm lý (ví dụ như liệu pháp nhận thức hành vi) có thể có hiệu quả. Nếu bạn bị trầm cảm lâm sàng, Quora có thể không giúp được bạn nhưng bác sĩ thì có thể.

Cũng chú ý rằng nhiều người sử dụng “nghề nghiệp của tôi” và “chuyên ngành của tôi” như là sự ủy nhiệm cho những mối quan tâm thật sự của họ. Khi còn học đại học, hầu hết những băng khoăn nghe có vẻ cao cả của chính tôi (“Tôi đang làm gì với cuộc sống của mình?”, “Làm sao tôi có thể tìm ra được ý nghĩa?”) thật ra đều bắt nguồn từ việc tôi không có bạn gái.

2. Những người đã chấp nhận thỏa hiệp với những chuẩn mực văn hóa về việc mà họ nên làm. Ví dụ, Geogre rất thích chơi điện tử. Chúng thật sự, thật sự rất thú vị, nhưng anh ấy bị nói rằng: “Chơi điện tử không phải là một nghề nghiệp” hay “Chơi điện tử là trò của con nít”, nên khi anh ấy tự hỏi rằng đam mê của mình là gì, anh ấy không tính trò chơi điện tử vào và quyết định là anh ấy không có niềm đam mê nào. Nhưng anh ấy có một niềm đam mê. Đam mê là đam mê, cho dù nó có được ủng hộ hay không.

Hay Mary, người đã chấp nhận ý tưởng rằng cô ấy phải chọn một chuyên ngành trong trường đại học, và bất cứ thứ gì bạn chọn đều nên là đam mê của bạn, và rằng lựa chọn này là tất cả gắn liền với một sự nghiệp lâu dài sau này. Điều Mary thích nhất là ca hát. Nhưng cô ấy không có một chất giọng hay, và cô ấy bị nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ có thể trở thành ca sĩ chuyên nghiệp được. Vì vậy, cô thậm chí không nghĩ đến việc đăng ký chuyên ngành thanh nhạc.  Theo cô ấy biết – dựa trên những gì người ta đã bảo cô – là cô ấy không có đam mê.

Hoặc Dan, người có ước mơ làm bố. Không có công việc làm anh ấy hứng thú, nhưng anh ấy thật sự, thật sự muốn có con. Hay Army, người mong muốn có bạn trai. Cô rất nồng nhiệt khi tưởng tượng mình đang hẹn hò, nhưng cô cảm thấy tội lỗi vì phụ nữ hiện đại “phải” trở nên độc lập.

Nếu bạn trong nhóm này thì bạn không thật sự bị lạc. Bạn chỉ không thích hợp với những quan niệm chung của xã hội mà thôi. Đấy là số mệnh của bản thân ta. Nếu bạn thích vẽ nguệch ngoạc, bạn không thể tự nhiên ngừng thích và chuyển sang thích việc ngân hàng được. Điều bạn có thể làm là làm việc để ổn định cuộc sống để bạn có thể có nhiều thời gian vẽ nguệch ngoạc nhất có thể. Bạn có thể ngừng băn khoăn về khái niệm việc-để-kiếm-tiền và việc-mình-thích nữa.

Một số người đủ may mắn khi được trả tiền cho những đam mê của họ. Số khác thì không. Đó là thực tế trong cuộc sống, và đó là điều bạn phải đương đầu. Tôi đang bước qua tuổi 30 và tôi không thể kiếm tiền bằng cách làm điều mình yêu thích. Tôi thậm chí còn không nghĩ về nó nữa. Tôi có một cuộc sống tốt. Tôi có một ngày làm việc thú vị và có một cuộc sống về đêm và cuối tuần thật ly kỳ.

Adrian Thomas khuyên bạn nên liệt ra những nhu cầu tối thiểu của bản thân . Anh ấy đúng đấy. Hãy làm vậy. Sau đó ngưng lo lắng về những gì bạn “phải” làm. Chuyên ngành của bạn? Dù có bao nhiêu người cố nhét vào đầu bạn rằng nó rất quan trọng, thì thật ra nó chẳng quan trọng tí nào đâu. Đam mê của bạn? Bạn có thể có một hoặc không có cái nào. Có thể bây giờ bạn không có đam mê nào nhưng sau này sẽ có. Đấy không là vấn đề. Chỉ cần làm việc để tự tạo cơ hội cho mình.

Một lời khuyên cuối cùng: Bạn đã đi du lịch nhiều chưa? Bạn đã bao nhiêu lần mạo hiểm vượt ra khỏi khu vực an toàn của chính mình? Hãy nghỉ ngơi một năm rồi xách ba lô lên và đi khắp thế giới. Đi du lịch với chút ít tiền, trả tiền phòng và tiền cơm bằng cách làm việc trong bếp nhà hàng hay làm bất cứ việc gì khác. Hãy để Trái Đất, con người và cảnh vật biến bạn trở thành một người đầy đam mê. Nhiều bạn trẻ không thể trở nên nhiệt huyết bởi vì họ đã không đặt mình vào đủ những cảm giác và trải nghiệm để được thức tỉnh về những khả năng vô hạn trên thể giới này.

Theo scholarshipplanet - 03-08-2016

XEM THÊM

Tìm kiếm

Fan page