Nữ du học sinh Pháp nhớ về cái tết Độc lập

Khi xa quê hương thì “Tết Độc Lập” là ngày tôi nhớ nhung nhất vào dịp tháng 9 thiêng liêng. Tôi nhớ cái nô nức, rộn ràng trong bầu không khí ở Hà Nội vào Quốc khánh 2/9 .

Giờ đã là đầu tháng 9, lúc này không khí ở Pháp đã bắt đầu chớm thu, bầu trời trong xanh và cao vòi vọi. Những người bạn Pháp của tôi đang nói với nhau về việc vài ngày tới sẽ bắt đầu năm học mới.

Thực ra lúc này tôi cũng cảm thấy rất bồi hồi nhưng không phải là vì năm học mới sắp bắt đầu mà vì ngày Quốc khánh Việt Nam 2/9. Bản thân tôi thường gọi bằng cái tên thân thương là “Tết Độc Lập”. Cái tên này tôi đã nghe từ ngày nhỏ, ông tôi có giải thích rằng :” Quốc khánh là ngày Độc Lập của dân tộc ta, của đất nước ta nên nó còn vui hơn cả Tết”.

Chắc đó là cách diễn giải nôm na cho một đứa bé 6 tuổi hiểu nhưng với bản thân tôi, nó rất đúng đắn. Mãi sau này khi tôi lớn lên, xa quê hương thì trong tôi “Tết Độc Lập” luôn là thứ tôi nhớ nhung nhất vào dịp tháng 9 thiêng liêng.

Giờ này chắc hẳn trên khắp các tuyến phố Hà Nội đã ngập trong hoa, băng rôn, khẩu hiệu, người người nhà nhà đều háo hức chờ đón ngày thiêng liêng ấy. Và tôi nhớ nhất là sắc đỏ -sắc đỏ của màu cờ Tổ Quốc. Những ngày này từ phố lớn đến các con hẻm nhỏ, đâu đâu người ta cũng treo cờ.

Tôi còn nhớ như in thứ cảm giác đi dưới những con phố nhỏ tràn ngập một màu cờ đỏ, lòng lâng lâng tự hào, cũng có chút bồi hồi. Tự hào vì đất nước tôi qua bao gian khó vẫn quật cường vươn lên. Bồi hồi khi tôi nhớ rằng để có được ngọn cờ đỏ sao vàng tung bay oai hùng trước gió như bây giờ là biết bao hy sinh lặng lẽ của các thế hệ cha ông.

Tết Độc Lập trong ký ức của tôi ngoài không khí nô nức, việc đi xem diễu binh ở quảng trường Ba Đình thì tôi mong đợi nhất chính là bữa tiệc gia đình. Theo ông tôi, “Tết Độc Lập” là ngày vui của đất nước, cũng là ngày vui của từng gia đình nên vào ngày ấy đại gia đình tôi sẽ sum họp đầy đủ.

Ông tôi có 8 người con thì đúng ngày 2/9 năm nào cũng đủ 8 gia đình quay quần bên mâm cơm. Lũ trẻ chúng tôi sẽ vừa ăn vừa đùa nghịch vừa nghe người lớn nói chuyện. Bố tôi, các bác và các cậu sẽ lại kể những câu truyện mà tôi gọi là “ chuyện chưa bao giờ cũ”. Những người đàn ông trong gia đình tôi sẽ nói về chiến tranh.

Trong những câu truyện ấy thường kể về mất mát, về hy sinh của những người họ biết trong cuộc chiến trường kỳ bảo vệ độc lập và thống nhất đất nước. Lũ trẻ chúng tôi sẽ ngơ ngác, lắng nghe. Khi ấy chúng tôi chưa cảm nhận rõ ràng ý nghĩa của nó nhưng sau này khi lớn hơn tôi đã hiểu vì sao bố tôi gọi đó là “ chuyện chưa bao giờ cũ”.

Trong bữa tiệc gia đình này, người duy nhất yên lặng là ông tôi. Ông tôi ngồi bên bàn nước lặng lẽ nhìn con cháu bằng đôi mắt sáng và hiền từ. Tôi nhớ lắm đôi mắt của ông, đôi mắt tràn đầy niềm vui và hy vọng. Có lần tôi hỏi: “ Sao ông không ăn cơm?”. Ông tôi từ tốn trả lời: “ Ông no rồi. Nhìn con cháu sum vầy, nhìn thấy tương lai yên ấm”. Tôi lại hỏi ông vì sao, ông tôi bảo : “Ông chiến đấu cả đời cũng chỉ mong có giây phút này thôi. Đất nước được thanh bình, gia đình được yên ấm. Vui cũng no rồi”. Và ông tôi sẽ tiếp tục cười lặng lẽ như thế…

Giờ đây tôi ước ao mình được ở nhà, được dạo bước trên các con phố tràn ngập cờ hoa, được ăn một bữa cơm sum vầy trong ngày Tết Độc Lập. Và để được lặng nghe tim mình nói rằng: “Tôi yêu Tổ quốc tôi”.

Trần Minh Châu
[Tác giả Trần Minh Châu sinh năm 1986, từng tốt nghiệp Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Hiện cô sống cùng gia đình tại Montpellier (Pháp) và là học viên tại ĐH Montpellier 3 (IEFE - UM3). Đồng thời Minh Châu còn là ủy viên Ban chấp hành Hội SVVN tại Montpellier (AEVM).

Theo Sưu tầm - 25-11-2015

XEM THÊM

Tìm kiếm

Fan page